NASA đã bắt đầu chế tạo phương tiện bay không người lái chạy bằng năng lượng hạt nhân Dragonfly, đánh dấu bước tiến quan trọng trong kế hoạch thăm dò Titan, mặt trăng lớn nhất của Sao Thổ, với mục tiêu phóng vào năm 2028.
Các kỹ thuật viên tại Phòng thí nghiệm Vật lý Ứng dụng Johns Hopkins (APL) ở bang Maryland đã bắt đầu lắp ráp và thử nghiệm Dragonfly – một thiết bị bay cánh quạt có kích thước tương đương một chiếc ô tô. Theo NASA, đây là cột mốc đánh dấu “sự ra đời của hệ thống bay” cho sứ mệnh thăm dò Titan.
Dragonfly sẽ trở thành phương tiện bay thứ hai hoạt động trên một thế giới ngoài Trái Đất, sau trực thăng sao Hỏa Ingenuity Mars Helicopter của NASA. Khác với Ingenuity chạy bằng năng lượng Mặt Trời và chỉ là dự án trình diễn công nghệ, Dragonfly là một sứ mệnh khoa học hoàn chỉnh với kinh phí khoảng 3,35 tỷ USD và sử dụng nguồn năng lượng hạt nhân để hoạt động trong môi trường ánh sáng yếu của Titan.
Titan là vệ tinh lớn nhất của Sao Thổ và là vệ tinh lớn thứ hai trong Hệ Mặt Trời, chỉ sau Ganymede của Sao Mộc. Các nhà khoa học cho rằng thiên thể này chứa nhiều phân tử tiền sinh học nên được xem là mục tiêu nghiên cứu đặc biệt hấp dẫn.
Cho đến nay, Titan mới chỉ được nghiên cứu trực tiếp một lần bởi tàu đổ bộ Huygens probe, một phần của sứ mệnh Cassini–Huygens, đã hạ cánh xuống bề mặt Titan ngày 14/1/2005 và hoạt động trong vài giờ.
Sau khi hạ cánh, Dragonfly dự kiến bay giữa nhiều địa điểm khác nhau trên Titan để nghiên cứu thành phần hóa học, địa chất và khí quyển của mặt trăng này, qua đó giúp các nhà khoa học hiểu rõ hơn về nguồn gốc hóa học của sự sống.
Trong giai đoạn thử nghiệm ban đầu, các kỹ sư sẽ kiểm tra Mô-đun điện tử tích hợp (IEM) – được coi là “bộ não” của tàu vũ trụ này, phụ trách dẫn đường, định vị và xử lý dữ liệu. Cùng với đó là Bộ chuyển mạch nguồn điện, hệ thống điều phối dòng điện cung cấp cho các thiết bị khoa học và hệ thống vận hành của Dragonfly.
Quá trình tích hợp và thử nghiệm dự kiến kéo dài đến đầu năm 2027. Sau đó, Dragonfly sẽ được chuyển tới Lockheed Martin Space ở bang Colorado để thử nghiệm toàn bộ hệ thống trước khi quay lại APL để đánh giá khả năng hoạt động trong môi trường không gian.
Dragonfly dự kiến được chuyển tới Trung tâm Không gian Kennedy của NASA tại bang Florida sớm nhất vào mùa xuân năm 2028 và phóng bằng tên lửa Falcon Heavy của SpaceX.
Ngoài thân tàu, NASA cũng đang thử nghiệm vỏ bảo vệ khí động học của Dragonfly – lớp bảo vệ giúp tàu vượt qua giai đoạn bay trong khí quyển khi phóng. Bộ phận này đã hoàn tất thử nghiệm trong hầm gió tại NASA Langley Research Center ở bang Virginia và hiện bước vào giai đoạn tích hợp. Đồng thời, các kỹ sư cũng đang đánh giá lớp bọt cách nhiệt nhằm ngăn thiết bị bị đóng băng trong bầu khí quyển cực lạnh của Titan.
Theo NASA, việc bước vào giai đoạn chế tạo và thử nghiệm là cột mốc quan trọng đối với sứ mệnh, đưa Dragonfly tiến gần hơn tới mục tiêu trở thành phương tiện bay đầu tiên khám phá nhiều địa điểm trên Titan.
Ảnh minh họa phương tiện bay cánh quạt Dragonfly của NASA đang bay trên bầu trời Titan, mặt trăng lớn nhất của Saturn. Ảnh: NASA

Các kỹ thuật viên tiến hành thử nghiệm nguồn điện và chức năng cho Mô-đun điện tử tích hợp và Bộ chuyển mạch nguồn của Dragonfly trong phòng sạch tại Phòng thí nghiệm Vật lý Ứng dụng Johns Hopkins ở bang Maryland. Ảnh: NASA

