Sứ mệnh Artemis II vừa khép lại với một cái kết gần như hoàn hảo: bốn phi hành gia bay vòng quanh phía xa của Mặt Trăng, trở về Trái Đất an toàn và mang theo những hình ảnh khiến cả thế giới – đặc biệt là thế hệ trẻ – say mê trở lại với giấc mơ không gian. Con tàu Orion hoạt động trơn tru, các khâu quan trọng đều diễn ra chính xác, và một lần nữa, nhân loại được nhắc rằng việc chạm tới các thiên thể xa xôi không còn là điều viển vông.
Nhưng đằng sau ánh hào quang của thành công đó là một câu hỏi lớn: liệu những đứa trẻ đang mê mẩn với Artemis hôm nay có thực sự được sống và làm việc trên Mặt Trăng trong tương lai? Câu trả lời, đáng tiếc, vẫn là “có thể… hoặc không”.
Khi lịch sử không lặp lại
Khi Neil Armstrong và Buzz Aldrin đặt chân lên Mặt Trăng năm 1969 trong sứ mệnh Apollo 11, nhiều người tin rằng đó chỉ là khởi đầu cho một kỷ nguyên con người sinh sống ngoài Trái Đất. Nhưng thực tế lại khác. Chương trình Apollo không xuất phát từ khát vọng khám phá thuần túy, mà là sản phẩm của Chiến tranh Lạnh – một cuộc đua công nghệ nhằm khẳng định ưu thế của Mỹ trước Liên Xô.
Khi mục tiêu chính trị đã đạt được, sự quan tâm của công chúng giảm sút nhanh chóng. Các sứ mệnh sau đó bị cắt giảm, và giấc mơ về một “xã hội ngoài không gian” lặng lẽ bị gác lại.
Lần này, mục tiêu đã thay đổi. Người đứng đầu NASA, Jared Isaacman, đặt ra tham vọng táo bạo: đưa con người trở lại Mặt Trăng thường xuyên, với tần suất mỗi năm một lần từ năm 2028, và từng bước xây dựng một căn cứ lâu dài trên đó. Theo Josef Aschbacher, Tổng giám đốc của European Space Agency, “nền kinh tế Mặt Trăng” rồi sẽ hình thành – dù cần thời gian.
Nghe như khoa học viễn tưởng, nhưng tham vọng này đang dần được cụ thể hóa bằng các kế hoạch kỹ thuật chi tiết. Tuy nhiên, chính ở đây, những thách thức lớn nhất cũng bắt đầu lộ diện.
Bài toán khó nhất: hạ cánh xuống Mặt Trăng
Để đưa con người đặt chân trở lại Mặt Trăng, NASA cần một thứ tưởng chừng quen thuộc: tàu đổ bộ. Nhưng khác với module nhỏ bé của thời Apollo, các tàu đổ bộ thế hệ mới phải mang theo cả “hạ tầng tương lai” – từ xe tự hành có áp suất, thiết bị nghiên cứu cho đến những thành phần đầu tiên của căn cứ Mặt Trăng.
Hai cái tên được giao nhiệm vụ này là SpaceX của Elon Musk và Blue Origin của Jeff Bezos. Một bên là phiên bản Mặt Trăng của tàu Starship cao tới 35 mét, bên còn lại là Blue Moon Mark 2 – nhỏ gọn hơn nhưng không kém phần tham vọng.
Vấn đề là cả hai đều chậm tiến độ.
Một báo cáo của cơ quan giám sát nội bộ NASA cho thấy Starship đã trễ ít nhất hai năm so với kế hoạch ban đầu, trong khi Blue Moon cũng gặp hàng loạt vấn đề kỹ thuật chưa được giải quyết. Và đây mới chỉ là phần nổi của tảng băng.
Nhiên liệu – thách thức “vô hình” trên quỹ đạo
Khác với thời Apollo, khi một tên lửa có thể mang đủ nhiên liệu cho cả hành trình, chương trình Artemis phải đối mặt với một bài toán phức tạp hơn nhiều: tiếp nhiên liệu ngoài không gian.
Kế hoạch hiện tại là xây dựng một “trạm xăng” trên quỹ đạo Trái Đất, nơi nhiên liệu sẽ được tích trữ thông qua hơn 10 chuyến bay chở nhiên liệu riêng biệt. Sau đó, nhiên liệu này sẽ được chuyển sang tàu đổ bộ.
Nghe có vẻ hợp lý trên giấy, nhưng thực tế là một thử thách kỹ thuật khổng lồ. Việc lưu trữ oxy lỏng và methane ở nhiệt độ cực thấp trong môi trường chân không, rồi chuyển chúng giữa các tàu vũ trụ, là điều chưa từng được thực hiện ở quy mô như vậy.
Theo nhà khoa học Simeon Barber, nếu việc nạp nhiên liệu trên bệ phóng đối với Artemis đã khó, phải lặp đi lặp lại, thì làm điều đó trên quỹ đạo còn khó hơn nhiều lần.
Cuộc đua mới không chỉ có Mỹ
Áp lực thời gian của Artemis không chỉ đến từ kỹ thuật, mà còn từ chính trị. Mốc đưa người trở lại Mặt Trăng năm 2028 phù hợp với định hướng của chính quyền Mỹ hiện tại. Nhưng nhiều chuyên gia cho rằng đây là mục tiêu quá tham vọng.
Trong khi đó, Trung Quốc đang nổi lên như một đối thủ đáng gờm. Quốc gia này đặt mục tiêu đưa phi hành gia lên Mặt Trăng vào khoảng năm 2030, với cách tiếp cận đơn giản hơn: sử dụng hai tên lửa riêng biệt và tránh việc tiếp nhiên liệu trên quỹ đạo.
Nếu Artemis tiếp tục chậm trễ, rất có thể lịch sử sẽ lặp lại – nhưng lần này, người về đích trước không phải là Mỹ.
Xa hơn Mặt Trăng là Sao Hỏa
Nếu Mặt Trăng đã khó, thì Sao Hỏa còn là một thách thức ở cấp độ hoàn toàn khác. Hành trình kéo dài từ 7 đến 9 tháng trong môi trường bức xạ cao, không có khả năng cứu hộ, đã đủ khiến nhiều chuyên gia dè dặt.
Chưa kể, việc hạ cánh một tàu có người lái xuống bề mặt Sao Hỏa – rồi cất cánh trở lại – là một bài toán kỹ thuật mà hiện tại nhân loại vẫn chưa có lời giải hoàn chỉnh.
Dù vậy, tham vọng vẫn rất lớn. Elon Musk từng nói về khả năng đưa con người lên Sao Hỏa trong thập kỷ này, nhưng phần lớn giới chuyên môn cho rằng mốc thời gian thực tế phải là những năm 2040.
Một kỷ nguyên mới đang hình thành
Dẫu còn nhiều bất định, Artemis II đã đạt được một điều quan trọng: đưa việc bay không gian có người lái trở lại trung tâm của chương trình nghị sự toàn cầu. Không còn là sân chơi độc quyền của các cơ quan nhà nước, lĩnh vực này giờ đây chứng kiến sự tham gia mạnh mẽ của khu vực tư nhân.
Tại Trung tâm Vũ trụ Kennedy, những cơ sở mới của các công ty như SpaceX hay Blue Origin mọc lên cạnh các cơ sở truyền thống của NASA – một hình ảnh tượng trưng cho sự chuyển giao thế hệ trong ngành công nghiệp không gian.
Sự kết hợp giữa nhà nước và tư nhân, giữa tham vọng chính trị và động lực thị trường, đang tạo ra một “hệ sinh thái không gian” hoàn toàn mới.
Góc nhìn từ ngoài Trái Đất
Có lẽ ý nghĩa sâu xa nhất của những sứ mệnh như Artemis không chỉ nằm ở công nghệ hay địa chính trị, mà ở cách chúng thay đổi góc nhìn của con người về chính hành tinh mình đang sống.
Phi hành gia Alexander Gerst từng chia sẻ rằng, khi nhìn Trái Đất từ không gian, mọi thứ trở nên khác biệt: một hành tinh nhỏ bé, mong manh, đẹp đẽ – nhưng chưa được con người chăm sóc đúng mức.
Nếu mỗi người trên Trái Đất có thể nhìn thấy cảnh tượng đó một lần, thế giới có lẽ sẽ thay đổi.
Artemis II là một chiến thắng. Nhưng như mọi hành trình lớn của nhân loại, điều quan trọng không phải là đã đi được bao xa, mà là chúng ta có đủ kiên nhẫn và quyết tâm để đi tiếp hay không.

Hình minh họa tàu đổ bộ của SpaceX do Elon Musk sáng lập. Tàu vẫn chưa được chế tạo nhưng dự kiến sẽ được thử nghiệm vào năm tới. Ảnh: SpaceX

Cũng đang chậm tiến độ là tàu Blue Moon của Blue Origin do Jeff Bezos sáng lập. Ảnh: Blue Origin

Hình minh họa ý tưởng về cách NASA dự định xây dựng một căn cứ trên Mặt Trăng cùng các đối tác quốc tế. Ảnh ESA

Sao Hỏa đang chờ đợi, nhưng liệu đó có phải là bước đi quá xa đối với hoạt động thám hiểm của con người? Ảnh: NASA

