Khi con tàu vũ trụ Orion lặng lẽ lướt qua phía xa của Mặt Trăng hôm thứ Ba, nơi mọi liên lạc với Trái Đất bị cắt đứt trong gần 40 phút, nữ phi hành gia Christina Koch đã trải qua một khoảnh khắc mà cô mô tả là “choáng ngợp”. Chỉ trong một, hai giây ngắn ngủi, cảnh quan xám bạc dưới chân bỗng trở nên sống động và “rất thật” – như thể cô không còn đứng trong con tàu, mà đang hiện diện trên chính bề mặt thiên thể đó.
Đó không chỉ là một khoảnh khắc khoa học. Đó là một trải nghiệm rất con người – và cũng là kết tinh của hành trình bền bỉ kéo dài hàng thập kỷ của một người phụ nữ theo đuổi khoa học đến cùng.
Từ cô bé yêu bầu trời đến nhà khoa học “cứng đầu”
Sinh ra tại bang Michigan nhưng lớn lên ở Bắc Carolina (Mỹ), Koch không phải là kiểu người “được định sẵn để thành phi hành gia”. Tuổi thơ của cô gắn với những đêm nhìn bầu trời đầy sao từ sân nhà – trải nghiệm mà sau này cô gọi là nguồn cảm hứng đầu tiên.
“Lớn lên ở Bắc Carolina, bầu trời đêm là một trong những điều khiến tôi muốn trở thành phi hành gia,” cô từng chia sẻ.
Sự tò mò về vũ trụ đã dẫn cô đến con đường khoa học. Koch theo học tại Trường Khoa học và Toán học Bắc Carolina, trước khi trở thành sinh viên của Đại học Bang Bắc Carolina (NC State) – nơi cô hoàn thành cùng lúc các chương trình cử nhân vật lý và kỹ thuật điện, rồi tiếp tục lấy bằng thạc sĩ kỹ thuật điện. Sau này, chính ngôi trường này trao cho cô bằng tiến sĩ danh dự.
Khối lượng học tập nặng nề, đặc biệt khi theo đuổi song song hai ngành kỹ thuật, là thử thách không nhỏ. Nhưng theo những người từng dạy cô, Koch luôn nổi bật bởi năng lượng, sự tự tin và quyết tâm hiếm có.
“Ngay từ đầu đã rõ ràng là cô ấy sẽ làm nên những điều lớn lao,” giáo sư vật lý Stephen Reynolds – người từng hướng dẫn Koch – nhận xét.
Sau khi tốt nghiệp, Koch làm kỹ sư điện tại Trung tâm Bay Vũ trụ Goddard của NASA, trước khi tham gia các dự án nghiên cứu trong những môi trường khắc nghiệt như Nam Cực, Greenland và Nam Thái Bình Dương. Những trải nghiệm này rèn luyện khả năng thích nghi và tinh thần kỷ luật – những yếu tố then chốt để trở thành phi hành gia.
Kỷ lục không phải là đích đến
Năm 2019, Koch lập kỷ lục chuyến bay dài ngày nhất trong không gian đối với một phụ nữ – 328 ngày liên tục trên Trạm Vũ trụ Quốc tế (ISS). Nhưng điều đáng nói là cô chưa bao giờ xem kỷ lục là mục tiêu.
Với Koch, không gian là nơi để học hỏi, để hiểu rõ hơn về Trái Đất và chính con người. Trong những ngày dài quay quanh hành tinh xanh, cô quan sát các cơn bão, cực quang và những đường biên giới “không tồn tại” khi nhìn từ trên cao.
“Bạn bắt đầu nhận ra rằng thế giới nhỏ hơn rất nhiều so với những gì chúng ta tưởng,” cô nói.
Năm 2024, cô được trao North Carolina Award – giải thưởng dân sự cao quý nhất của bang – ghi nhận những đóng góp trong vai trò kỹ sư bay trên ISS.
Người phụ nữ đầu tiên bay quanh Mặt Trăng
Sứ mệnh Artemis II đã đưa Koch đến một cột mốc lịch sử khác: trở thành người phụ nữ đầu tiên bay quanh Mặt Trăng. Nhưng thay vì nhấn mạnh yếu tố “đầu tiên”, cô thường nói về “những người đi trước”.
Khi được yêu cầu mô tả hành trình bằng một từ, Koch chọn “khiêm nhường”.
“Chúng tôi không thể ở đây nếu không có rất nhiều người đã đi trước,” cô nói.
Trong khoang tàu Orion, khi nhìn Trái Đất nhỏ bé phía xa, cảm giác đó càng trở nên rõ ràng: mỗi bước tiến của con người là kết quả của nỗ lực tích lũy qua nhiều thế hệ.
Những khoảnh khắc “rất con người” giữa không gian
Giữa những dữ liệu khoa học và nhiệm vụ kỹ thuật, chính những khoảnh khắc đời thường lại khiến hành trình trở nên gần gũi.
Đó là lúc cô cùng đồng đội ăn bánh quy trong thời gian mất liên lạc; là khi họ quan sát nhật thực kéo dài gần một giờ; là khi cô bật cười trước những cấu trúc của vành nhật hoa giống như “những sợi tóc em bé”.
Và cũng là khi cô nghẹn ngào trước vẻ đẹp của những hố va chạm sáng rực trên bề mặt Mặt Trăng – “như những lỗ nhỏ trên một chiếc chụp đèn”.
Nguồn cảm hứng cho phụ nữ trong khoa học
Câu chuyện của Christina Koch không chỉ là câu chuyện về không gian. Nó là câu chuyện về việc kiên trì theo đuổi đam mê trong một lĩnh vực đầy thách thức.
Con đường trở thành phi hành gia của NASA vốn cực kỳ khắc nghiệt – hàng nghìn người nộp đơn nhưng chỉ một số rất ít được chọn. Nhưng Koch là minh chứng rằng xuất phát điểm không quyết định tất cả.
Cô không phải là người “giỏi nhất ngay từ đầu”, nhưng là người không bỏ cuộc. Cô không tìm cách trở nên khác biệt, nhưng chính sự kiên định đã khiến cô trở nên đặc biệt. Và trên hết, cô mở ra cánh cửa cho những người sẽ bước tiếp sau mình.
“Tôi chưa sẵn sàng trở về”
Sau chuyến bay quanh Mặt Trăng, khi hành trình quay về Trái Đất bắt đầu, Koch nói: “Tôi chưa sẵn sàng trở về”.
Không phải vì cô muốn rời xa Trái Đất, mà vì cô hiểu rằng những gì mình đang trải qua là hiếm có và quý giá.
Nhưng rồi, cũng như mọi phi hành gia khác, cô sẽ sớm trở về – mang theo không chỉ dữ liệu khoa học, mà còn là những câu chuyện và một góc nhìn mới về thế giới.
Một góc nhìn mà từ đó, Trái Đất không còn là những đường biên giới chia cắt, mà là một hành tinh duy nhất – nhỏ bé, mong manh và đáng trân trọng.
Và có lẽ, đó mới là “sứ mệnh” lớn nhất của những người như Christina Koch.

Nữ phi hành gia Christina Koch của NASA ngắm nhìn Trái Đất qua cửa sổ khi tàu vũ trụ Orion đang trong hành trình hướng về Mặt Trăng. Ảnh: NASA

Phi hành gia Christina Koch tham gia chương trình huấn luyện Artemis II vào tháng 1/2025. Ảnh: NASA

